dễ thường

dễ thường

Trời âm u thế này, dễ thường sắp có mưa.

Định nghĩa
  1. Phó từ:
    • Có lẽ, có thể, hẳn : Từ dùng để biểu thị một sự phỏng đoán, một khả năng có thể xảy ra, thường dựa trên suy luận hoặc kinh nghiệm. thể hiện mức độ chắc chắn không cao, mang tính chất ước lượng.
dụ sử dụng
  • Phó từ:
    • Dễ thường vài ngày nữa việc mới xong được. (Có lẽ vài ngày nữa công việc mới xong được.)
    • Trời âm u thế này, dễ thường sắp mưa. (Trời âm u thế này, hẳn sắp mưa.)
    • Anh ấy chưa đến, dễ thường bị kẹt xe. (Anh ấy chưa đến, có thể bị kẹt xe.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Dễ thường" thường đứngđầu câu hoặc giữa câu để bổ nghĩa cho cả mệnh đề, thể hiện sự suy đoán của người nói về một sự việc.
    • Dễ thường ấy đã quên mất cuộc hẹn. (Có lẽ ấy đã quên mất cuộc hẹn.)
  • Có thể dùng kết hợp với các từ chỉ khả năng khác như "có lẽ", "hẳn " để nhấn mạnh tính phỏng đoán, nhưng thông thường đứng một mình.
Biến thể từ gần giống
  • Có lẽ: Từ đồng nghĩa, cũng dùng để diễn tả khả năng xảy ra.
  • Hẳn : Từ đồng nghĩa, thể hiện sự phỏng đoán với độ tin cậy cao hơn một chút so với "dễ thường".
  • Có thể: Từ đồng nghĩa, diễn tả một khả năng khách quan.
  • E rằng: Cụm từ thể hiện sự phỏng đoán kèm theo lo ngại ( dụ: ).
Từ đồng nghĩa
  • Có lẽ
  • Hẳn
  • Có thể
  • Chắc hẳn
Lưu ý sử dụng
  • "Dễ thường" một từ Hán Việt cổ, mang sắc thái hơi trang trọng hoặc văn chương. Trong giao tiếp hàng ngày, các từ như "có lẽ", "có thể" được dùng phổ biến hơn.
  • Từ này không dùng để hỏi chỉ dùng để khẳng định một cách phỏng đoán.
  • Không nhầm lẫn với cấu trúc "dễ" + tính từ ( dụ: dễ thương, dễ chịu). Ở đây, "dễ thường" một từ cố định với nghĩa riêng biệt.

Từ chứa "dễ thường"